食梨戲作

唐代 楊廉
鵝聲鷁鷁梨百顆,多謝鄉人遠遺我。放鵝出籠且養之,愛渠日浴當清池。 梨擇數顆呼爨仆,縕火爇薪為蒸熟。擎來去柄削其皮,軟脆頗足充吾飢。 記得往年涉遠道,南北兩京梨最好。就中二美堪齊驅,雪梨香水天下無。 風滋露味生最上,熟之似員方竹杖。西江所產澀者多,間如嚼木齒欲訛。 是品只可令熟啖,不比兩京熟味淡。噫嘻凡物皆有宜,豈獨區區口腹梨。
é shēng bǎi   duō xiè xiāng rén yuǎn fàng é chū lóng qiě yǎng zhī ài   dāng qīng chí    
shù cuàn   yūn huǒ ruò xīn wèi zhēng shú qíng lái bǐng xuē ruǎn   cuì chōng    
de wǎng nián shè yuǎn dào   nán běi liǎng jīng zuì hǎo jiù zhōng èr měi kān xuě   xiāng shuǐ tiān xià    
fēng wèi shēng zuì shàng   shú zhī shì yuán fāng zhú zhàng jiāng 西 suǒ chǎn zhě duō jiān   jué chǐ é    
shì pǐn zhǐ lìng shú dàn   liǎng jīng shú wèi dàn fán jiē yǒu   kǒu