食鸡头

宋代 苏辙
风开芡觜铁为须,斧斫沙磨旋付厨。 细嚼兼收上池水,徐咽还成沧海珠。 佳客满堂须一斗,闲居赖我近平湖。 多年不到会灵沼,气味宛然初不殊。
fēng kāi qiàn tiě wèi   zhuó shā xuán chú  
jué jiān shōu shàng chí shuǐ   yàn hái chéng cāng hǎi zhū  
jiā mǎn táng dòu   xián lài jìn píng  
duō nián dào huì líng zhǎo   wèi wǎn rán chū shū