诗偈 其一四六

唐代 庞蕴
故宅有宝珠,却向田野求。这个一群贼,赚你徒悠悠。 泥上搽妆粉,壁上涂浑油。愚人见梦事,赞叹道能修。 腊月三十日,元无一物收。
zhái yǒu bǎo zhū   què xiàng tián qiú zhè qún zéi   zhuàn yōu yōu
shàng chá zhuāng fěn   shàng hún yóu rén jiàn mèng shì   zàn tàn dào néng xiū
yuè sān shí   yuán shōu