诗偈 其一○六

唐代 庞蕴
若能相用语,教君一个诀。捻取三毒箭,一时总拗折。 田地成四空,五狗牙总缺。色蕴自消亡,六贼俱磨灭。 阎罗成法王,罗刹成菩萨。勿论己一身,举国一时悦。
ruò néng xiāng yòng   jiào jūn jué niǎn sān jiàn   shí zǒng ǎo shé    
tián chéng kōng   gǒu zǒng quē yùn xiāo wáng liù   zéi miè    
yán luó chéng wáng   luó chà chéng lùn shēn   guó shí yuè