师还求归镇阳

宋代 蔡松年
春风卷甲有欢声,渐识天公欲讳兵。节物无情新岁换,男儿易老壮心惊。 落身世网痴仍绝,挂眼山光计未成。闻道恒阳似江国,一官漫学阮东平。
chūn fēng juǎn jiǎ yǒu huān shēng   jiàn shí tiān gōng huì bīng jié qíng xīn suì huàn   nán ér lǎo zhuàng xīn jīng
luò shēn shì wǎng chī réng jué   guà yǎn shān guāng wèi chéng wén dào héng yáng shì jiāng guó   guān màn xué ruǎn dōng píng