師還求歸鎮陽

宋代 蔡松年
春風卷甲有歡聲,漸識天公欲諱兵。節物無情新歲換,男兒易老壯心驚。 落身世網痴仍絕,掛眼山光計未成。聞道恆陽似江國,一官漫學阮東平。
chūn fēng juǎn jiǎ yǒu huān shēng   jiàn shí tiān gōng huì bīng jié qíng xīn suì huàn   nán ér lǎo zhuàng xīn jīng
luò shēn shì wǎng chī réng jué   guà yǎn shān guāng wèi chéng wén dào héng yáng shì jiāng guó   guān màn xué ruǎn dōng píng