石妇行二首 其一

宋代 周紫芝
贞妇生江南,少小称丰秾。委身事良人,相与欢笑同。 良人去不返,两鬓常蓬松。谓言有膏沐,未识谁为容。 日日上山望,水远山复重。藁砧竟不来,望望终无穷。 一朝化作石,僵立由天公。天公表坚贞,令与山始终。 仙衣绣藓晕,宝髻摇花丛。滔滔日月逝,此石存高峰。 清名阅千古,劲节摩苍穹。恨无采诗官,作诗颂遗踪。 用之邦国间,庶以消淫风。
zhēn shēng jiāng nán   shào xiǎo chēng fēng nóng wěi shēn shì liáng rén xiāng   huān xiào tóng    
liáng rén fǎn   liǎng bìn cháng péng sōng wèi yán yǒu gào wèi   shí shuí wéi róng    
shàng shān wàng   shuǐ yuǎn shān zhòng gǎo zhēn jìng lái wàng   wàng zhōng qióng    
zhāo huà zuò shí   jiāng yóu tiān gōng tiān gōng biǎo jiān zhēn lìng   shān shǐ zhōng    
xiān xiù xiǎn yūn   bǎo yáo huā cóng tāo tāo yuè shì   shí cún gāo fēng    
qīng míng yuè qiān   jìn jié cāng qióng hèn cǎi shī guān zuò   shī sòng zōng    
yòng zhī bāng guó jiān   shù xiāo yín fēng