十二月二十一日雪中早朝
海风水群飞,中夜满城雪。闻鸡倒衣起,犹谓庭下月。
出门望天地,高下同莹洁。念非汗漫期,驱马正迷辙。
我本江湖人,云端想华阙。今来恍自失,旅唱空愁绝。
hǎi
海
fēng
风
shuǐ
水
qún
群
fēi
飞
,
zhōng
中
yè
夜
mǎn
满
chéng
城
xuě
雪
wén
。
jī
闻
dǎo
鸡
yī
倒
qǐ
衣
yóu
起
,
wèi
犹
tíng
谓
xià
庭
yuè
下
月
。
chū
出
mén
门
wàng
望
tiān
天
dì
地
,
gāo
高
xià
下
tóng
同
yíng
莹
jié
洁
niàn
。
fēi
念
hàn
非
màn
汗
qī
漫
qū
期
,
mǎ
驱
zhèng
马
mí
正
zhé
迷
辙
。
wǒ
我
běn
本
jiāng
江
hú
湖
rén
人
,
yún
云
duān
端
xiǎng
想
huá
华
quē
阙
jīn
。
lái
今
huǎng
来
zì
恍
shī
自
lǚ
失
,
chàng
旅
kōng
唱
chóu
空
jué
愁
绝
。