十二月二十九日夜半雨雪作披衣起听

宋代 陆游
腊雪瑞丰登,春雨相发生,二者皆可贺,爱此打窗声。 披衣起静听,萧萧乱疏更。 岂惟肺渴苏,耳目为一清。 孤灯不结花,相对翳复明。 明朝遂除夕,岁月惊峥嵘。
xuě ruì fēng dēng   chūn xiāng shēng   èr zhě jiē   ài chuāng shēng  
jìng tīng   xiāo xiāo luàn shū gèng  
wéi fèi   ěr wéi qīng  
dēng jié huā   xiāng duì míng  
míng cháo suì chú   suì yuè jīng zhēng róng