十二月初一日得梅一枝绝奇戏作长句今年於是

宋代 陆游
高标已压万花群,尚恐娇春习气存。 月兔捣霜供换骨,湘娥鼓瑟为招魂。 孤城小驿初飞雪,断角残钟半掩门。 尽意端相终有恨,夜寒皴玉倩谁温?
gāo biāo wàn huā qún   shàng kǒng jiāo chūn cún
yuè dǎo shuāng gōng huàn   xiāng é wèi zhāo hún
chéng xiǎo 驿 chū fēi xuě   duàn jiǎo cán zhōng bàn yǎn mén
jìn duān xiāng zhōng yǒu hèn   hán cūn qiàn shuí wēn