诗二首 其二

宋代 叶梦得
城头晚漏鸣丁丁,窗间月落却未明。衡阳归雁过欲尽,汝阳荒鸡初一鸣。 悠悠断梦子不记,草草微吟还独生。成人得意须几许,一睡稍足无与情。
chéng tóu wǎn lòu míng dīng dīng   chuāng jiān yuè luò què wèi míng héng yáng guī yàn guò jǐn   yáng huāng chū míng    
yōu yōu duàn mèng zi   cǎo cǎo wēi yín hái shēng chéng rén   shuì shāo qíng