詩二首 其二

宋代 葉夢得
城頭晚漏鳴丁丁,窗間月落卻未明。衡陽歸雁過欲盡,汝陽荒雞初一鳴。 悠悠斷夢子不記,草草微吟還獨生。成人得意須幾許,一睡稍足無與情。
chéng tóu wǎn lòu míng dīng dīng   chuāng jiān yuè luò què wèi míng héng yáng guī yàn guò jǐn   yáng huāng chū míng    
yōu yōu duàn mèng zi   cǎo cǎo wēi yín hái shēng chéng rén   shuì shāo qíng