诗二首

唐代 虎丘石壁鬼
高松多悲风,萧萧清且哀。南山接幽垄,幽垄空崔嵬。 白日徒昭昭,不照长夜台。虽知生者乐,魂魄安能回。 况复念所亲,恸哭心肝摧。恸哭更何言,哀哉复哀哉。 神仙不可学,形化空游魂。白日非我朝,青松为我门。 虽复隔幽显,犹知念子孙。何以遣悲惋,万物归其根。 寄语世上人,莫厌临芳尊。庄生问枯骨,三乐成虚言。
gāo sōng duō bēi fēng   xiāo xiāo qīng qiě āi nán shān jiē yōu lǒng   yōu lǒng kōng cuī wéi
bái zhāo zhāo   zhào cháng tái suī zhī shēng zhě   hún ān néng huí
kuàng niàn suǒ qīn   tòng xīn gān cuī tòng gèng yán   āi zāi āi zāi
shén xiān xué   xíng huà kōng yóu hún bái fēi cháo   qīng sōng wèi mén
suī yōu xiǎn   yóu zhī niàn sūn qiǎn bēi wǎn   wàn guī gēn
shì shàng rén   yàn lín fāng zūn zhuāng shēng wèn   sān chéng yán