十二时慢二首 其二

清代 蒋士铨
人生不幸无过此,才子美人,为最在孝女。者般狼狈,真不解个,中意柳絮。 沾泥杨花落溷。竟作苏台妓。抱浣尘、一卷新诗,小小银钩,泣写秋蓉名字。 恰待得、扫眉人至。翠竹碧梧相对。镜里红妆,月中素影,笑问非耶是。 料三生石上,因缘岂但今世。险做出、香消玉碎,自题小照憔悴。 钗脚频敲,烛灰将烬,总是伤心泪。把断肠花叶,教郎一一私记。
rén shēng xìng guò   cái měi rén   wèi zuì zài xiào zhě bān láng bèi   zhēn jiě   zhōng liǔ
zhān yáng huā lào hùn jìng zuò tái bào huàn chén juàn xīn shī   xiǎo xiǎo yín gōu   xiě qiū róng míng zi
qià dài de sǎo méi rén zhì cuì zhú xiāng duì jìng hóng zhuāng   yuè zhōng yǐng   xiào wèn fēi shì
liào sān shēng shí shàng   yīn yuán dàn jīn shì xiǎn zuò chū xiāng xiāo suì   xiǎo zhào qiáo cuì
chāi jiǎo pín qiāo   zhú huī jiāng jìn   zǒng shì shāng xīn lèi duàn cháng huā   jiào láng