石川鸿齐英偕僧来谒张副使误谓为僧鸿齐作诗自辩余赋此以解嘲

清代 黄遵宪
谓僧为官非秃鹙,谓官为僧非沐猴。为官为僧无不可,呼马应马牛应牛。 先生昨者杖策至,两三老衲共联袂。宽衣博袖将毋同,只少袈裟念珠耳。 师丹固非老善忘,鲁侯亦岂儒为戏。知公迹僧心亦僧,不复拘拘皮相士。 先生闻当喜欲狂,自辩非僧太迂泥。但论普度一切心,安识转轮三世事。 吾闻先达曾戏言,莫如为僧乐且便。世间快意十八九,只恨酒色须逃禅。 入宫有妻案有肉,弃冠便作飞行仙。昨者大邦布令甲,宗门无用守戒法。 周妻何肉两无忌,朝过屠门夕拥妾。佛如有知亦欢喜,重愿东来度僧牒。 溯从佛法初来东,稻目以后争信崇。造经千卷塔七级,赐衣百袭粟万钟。 帝王亦称三宝奴,上皇尊号多僧徒。七道百国输正税,民膏民血供浮屠。 将军柄政十数世,争挽强弓不识字。斯文一脉比传灯,亦赖儒僧延不坠。 西方菩萨东沙门,天上地下我独尊。尊君为僧固君福,急掩君口听我言。 九方何必分黄骊,两兔安能辨雄雌。鸿飞宁记雪泥迹,马耳且任东风吹。
wèi sēng wèi guān fēi qiū   wèi guān wèi sēng fēi hóu wèi guān wèi sēng   yīng niú yīng niú    
xiān sheng zuó zhě zhàng zhì   liǎng sān lǎo gòng lián mèi kuān xiù jiāng tóng zhǐ   shǎo jiā shā niàn zhū ěr    
shī dān fēi lǎo shàn wàng   hóu wèi zhī gōng sēng xīn sēng   xiàng shì    
xiān sheng wén dāng kuáng   biàn fēi sēng tài dàn lùn qiē xīn ān   shí zhuàn lún sān shì shì    
wén xiān céng yán   wèi sēng qiě biàn 便 shì jiān kuài shí jiǔ zhǐ   hèn jiǔ táo chán    
gōng yǒu àn yǒu ròu   guān biàn 便 zuò fēi xíng xiān zuó zhě bāng lìng jiǎ zōng   mén yòng shǒu jiè    
zhōu ròu liǎng   cháo guò mén yōng qiè yǒu zhī huān zhòng   yuàn dōng lái sēng dié    
cóng chū lái dōng   dào hòu zhēng xìn chóng zào jīng qiān juǎn   bǎi wàn zhōng    
wáng chēng sān bǎo   shàng huáng zūn hào duō sēng dào bǎi guó shū zhèng shuì mín   gāo mín xuè gōng    
jiāng jūn bǐng zhèng shí shù shì   zhēng wǎn qiáng gōng shí wén mài chuán dēng   lài sēng yán zhuì    
西 fāng dōng shā mén   tiān shàng xià zūn zūn jūn wèi sēng jūn   yǎn jūn kǒu tīng yán    
jiǔ fāng fēn huáng   liǎng ān néng biàn xióng hóng fēi 鸿 níng xuě   ěr qiě rèn dōng fēng chuī