诗成之明日而王翁疾甚又明日就木矣感叹之余复得一章

明代 王世贞
一百六年难老身,半刹那间隔世尘。飞去独为华表鹤,化来双剩禹门鳞。 空教休琏歌三叟,赢得商于仅二人。海为桑田垂沮洳,峰如华顶断嶙峋。 虎溪他日不成笑,橘叟兹秋聊对论。彭祖较来差尚夭,黔娄谥后未为贫。 客从逝水浮云去,交许清风明月新。更道岁寒还有托,老梅拳曲伴松筠。
bǎi liù nián nán lǎo shēn   bàn chà jiàn shì chén fēi wèi huá biǎo huà   lái shuāng shèng mén lín    
kōng jiào xiū liǎn sān sǒu   yíng de shāng jǐn èr rén hǎi wèi sāng tián chuí fēng   huá dǐng duàn lín xún    
chéng xiào   sǒu qiū liáo duì lùn péng jiào lái chà shàng yāo qián   lóu shì hòu wèi wèi pín    
cóng shì shuǐ yún   jiāo qīng fēng míng yuè xīn gèng dào suì hán hái yǒu tuō lǎo   méi quán bàn sōng yún