詩成之明日而王翁疾甚又明日就木矣感嘆之餘復得一章

明代 王世貞
一百六年難老身,半剎那間隔世塵。飛去獨為華表鶴,化來雙剩禹門鱗。 空教休璉歌三叟,贏得商於僅二人。海為桑田垂沮洳,峰如華頂斷嶙峋。 虎溪他日不成笑,橘叟茲秋聊對論。彭祖較來差尚夭,黔婁諡後未為貧。 客從逝水浮雲去,交許清風明月新。更道歲寒還有托,老梅拳曲伴松筠。
bǎi liù nián nán lǎo shēn   bàn chà jiàn shì chén fēi wèi huá biǎo huà   lái shuāng shèng mén lín    
kōng jiào xiū liǎn sān sǒu   yíng de shāng jǐn èr rén hǎi wèi sāng tián chuí fēng   huá dǐng duàn lín xún    
chéng xiào   sǒu qiū liáo duì lùn péng jiào lái chà shàng yāo qián   lóu shì hòu wèi wèi pín    
cóng shì shuǐ yún   jiāo qīng fēng míng yuè xīn gèng dào suì hán hái yǒu tuō lǎo   méi quán bàn sōng yún