诗呈监试

宋代 冯时行
笔阵词锋已破坚,深深帘幕度微烟。 纷袍幸免催诗雨,堆案何堪造傍天。 走马共知难看锦,得鱼自笑已忘筌。 芙蓉岂待春风力,偶失知音勿断弦。
zhèn fēng jiān   shēn shēn lián wēi yān
fēn páo xìng miǎn cuī shī   duī àn kān zào bàng tiān
zǒu gòng zhī nán kàn jǐn   xiào wàng quán
róng dài chūn fēng   ǒu shī zhī yīn duàn xián