詩呈監試

宋代 馮時行
筆陣詞鋒已破堅,深深簾幕度微煙。 紛袍倖免催詩雨,堆案何堪造傍天。 走馬共知難看錦,得魚自笑已忘筌。 芙蓉豈待春風力,偶失知音勿斷弦。
zhèn fēng jiān   shēn shēn lián wēi yān
fēn páo xìng miǎn cuī shī   duī àn kān zào bàng tiān
zǒu gòng zhī nán kàn jǐn   xiào wàng quán
róng dài chūn fēng   ǒu shī zhī yīn duàn xián