食菜

宋代 张耒
大雨困淋漓,小雨伤霢霈。 哀哉南亩人,日夜涂手足。 入仓无一粒,敢望祈报福。 余功归老圃,畦菜青满目。 长官却野馈,性命赦鸡鹜。 何须问清白,荐德刍一束。 归来辍食叹,每悔釜炊玉。 青衫尚如此,何况膏粱腹。 愿君少自宽,谋远须食肉。
kùn lín   xiǎo shāng mài pèi  
āi zāi nán rén   shǒu  
cāng   gǎn wàng bào  
gōng guī lǎo   cài qīng mǎn  
zhǎng guān què kuì   xìng mìng shè  
wèn qīng bái   jiàn chú shù  
guī lái chuò shí tàn   měi huǐ chuī  
qīng shān shàng   kuàng gāo liáng  
yuàn jūn shǎo kuān   móu yuǎn shí ròu