世弼原上晚望和韵见寄因复之 其一

宋代 欧阳澈
绿消暮霭满空秋,念远凭高陇上游。一片孤云生远岫,数声断雁落寒流。 风前无绪愁闻笛,天际何人误识舟。步月可寻岩下叟,试将圆玉锁神头。
绿 xiāo ǎi mǎn kōng qiū   niàn yuǎn píng gāo lǒng shàng yóu piàn yún shēng yuǎn xiù shù   shēng duàn yàn luò hán liú    
fēng qián chóu wén   tiān rén shí zhōu yuè xún yán xià sǒu shì   jiāng yuán suǒ shén tóu