诗别可斋陈制置移镇吴门

宋代 郑清之
恭惟上明圣,宵旰亲政初。 朝有快活贯,野无薄笨车。 我独何因缘,滥持钧与枢。 妄想在人物,搜罗到岩墟。 穆之百函至,酬答疲卷舒。 虽云得梗概,讵必相贤愚。 吾时蔼廉誉,一再登除书。 公牍耻私谢,直语非贡谀。 尚无赫{簴竹换左足}笺,而况双鲤鱼。 元龙一世豪,名下定不虚。 我归海之滨,偃息田园居。 生平旧交游,相忘付江湖。 军将忽打门,君书来自吴。 瓿藁富鸿笔,砚铭出龟趺。 兴怀向漻泬,论文逮荒疏。 自言久爱敬,今始通勤渠。 不为热翕翕,不为暖姝姝。 云何好尚真,夐与世俗殊。 意者元城贤,待以涑水迂。 兽旗画星壤,龙藩开玉符。 老我叹蒲柳,投闲托枌榆。 味言喜啖蔗,秀句嫌催租。 的知我辈人,调度非辕驹。 子长固多爱,舍菀乃集枯。 梅花倚瘦竹,清芬借敷与。 常恐硬黄纸,唤归翔紫庐。 问君立朝节,蹇谔辛毗裾。 问君治理效,所至桐乡朱。 正尔泽东履,俄然移右扶。 借留此截镫,来暮彼歌襦。 譬之绛霄云,来往本自如。 君亦何心哉,此事姑置诸。 但惜君去我,有唱谁和余。 寒山尚余雪,江阔征帆孤。 挥毫写别恨,临风独踌躇。
gōng wei shàng míng shèng   xiāo gàn qīn zhèng chū  
cháo yǒu kuài huo guàn   báo bèn chē  
yīn yuán   làn chí jūn shū  
wàng xiǎng zài rén   sōu luó dào yán  
zhī bǎi hán zhì   chóu juǎn shū  
suī yún gěng gài   xiāng xián  
shí ǎi lián   zài dēng chú shū  
gōng chǐ xiè   zhí fēi gòng  
shàng   { zhú huàn zuǒ   } jiān   ér kuàng shuāng  
yuán lóng shì háo   míng xià dìng  
guī hǎi zhī bīn   yǎn tián yuán  
shēng píng jiù jiāo yóu   xiāng wàng jiāng  
jūn jiāng mén   jūn shū lái  
gǎo hóng 鸿   yàn míng chū guī  
xīng huái 怀 xiàng liáo jué   lùn wén dǎi huāng shū  
yán jiǔ ài jìng   jīn shǐ tōng qín  
wéi   wéi nuǎn shū shū  
yún hào shàng zhēn   xiòng shì shū  
zhě yuán chéng xián   dài shuǐ  
shòu huà xīng rǎng   lóng fān kāi  
lǎo tàn liǔ   tóu xián tuō fén  
wèi yán dàn zhè   xiù xián cuī  
de zhī bèi rén   diào fēi yuán  
cháng duō ài   shě wǎn nǎi  
méi huā shòu zhú   qīng fēn jiè  
cháng kǒng yìng huáng zhǐ   huàn guī xiáng  
wèn jūn cháo jié   jiǎn è xīn  
wèn jūn zhì xiào   suǒ zhì tóng xiāng zhū  
zhèng ěr dōng   é rán yòu  
jiè liú jié dèng   lái  
zhī jiàng xiāo yún   lái wǎng běn  
jūn xīn zāi   shì zhì zhū  
dàn jūn   yǒu chàng shuí  
hán shān shàng xuě   jiāng kuò zhēng fān  
huī háo xiě bié hèn   lín fēng chóu chú