涉小溪宿淡山

宋代 杨万里
径仄愁斜步,溪深怯正看。 破船能不渡,晴色敢辞寒。 白退山云细,青还玉宇宽。 险艰明巳济,鬼梦未渠安。
jìng chóu xié   shēn qiè zhèng kàn  
chuán néng   qíng gǎn hán  
bái tuì 退 shān yún   qīng hái kuān  
xiǎn jiān míng   guǐ mèng wèi ān