盛暑得竹簟甚精戏为之赋

宋代 张扩
南山小箨龙,离立身苍苍。旧任管城子,脱帽栖文房。 诗书每误身,或得败冢殃。泠鸠稍知音,与致雏凤凰。 人云不如肉,笨伯岂我当。何如碎其身,织翠供文章。 舒卷得自试,作配六尺床。主人冰玉洁,风味如潘郎。 奉身无长物,却暑有奇方。空庭贮明月,皎皎夜未央。 卧看河汉移,使我侵肌凉。床间老夫人,面冷如严霜。 相与有瓜葛,未用或参商。孤高自可守,炎热安得长。 君看白羽扇,秋后徒悲伤。
nán shān xiǎo tuò lóng   shēn cāng cāng jiù rèn guǎn chéng tuō   mào wén fáng    
shī shū měi shēn   huò bài zhǒng yāng líng jiū shāo zhī yīn   zhì chú fèng huáng    
rén yún ròu   bèn dāng suì shēn zhī   cuì gōng wén zhāng    
shū juàn shì   zuò pèi liù chǐ chuáng zhǔ rén bīng jié fēng   wèi pān láng    
fèng shēn cháng   què shǔ yǒu fāng kōng tíng zhù míng yuè jiǎo   jiǎo wèi yāng    
kàn hàn   shǐ 使 qīn liáng chuáng jiān lǎo rén miàn   lěng yán shuāng    
xiāng yǒu guā   wèi yòng huò shēn shāng gāo shǒu yán   ān zhǎng    
jūn kàn bái shàn   qiū hòu bēi shāng