声声慢 市上鬻闺阁中零星什物者,其衍鬻之具名曰惊闺,以铜为之,摇则旁耳还系,琅琅作声,内子嘱赋之

清代 俞樾
金闺昼静,银箭声停,风前微度铿锵。咚咚丁丁,依稀似合宫商。 花街一肩小歇,贮零星、玉箧金箱。趁晓市、把明珰翠珥,来助晨妆。 莫笑詅痴辛苦,听声声、棱等语语郎当。送到风檐,初疑铁马铃琅。 遥从卖花声里,仗钲铙、惊起萧娘。还又怕,拥鸳衾、香梦正长。
jīn guī zhòu jìng   yín jiàn shēng tíng   fēng qián wēi kēng qiāng dōng dong dīng dīng   shì gōng shāng    
huā jiē jiān xiǎo xiē   zhù líng xīng qiè jīn xiāng chèn xiǎo shì míng dāng cuì ěr lái zhù chén   zhuāng        
xiào líng chī xīn   tīng shēng shēng léng děng láng dāng sòng dào fēng yán chū   tiě líng láng      
yáo cóng mài huā shēng   zhàng zhēng náo jīng xiāo niáng hái yòu yōng yuān   qīn xiāng mèng zhèng cháng