声声慢 橹声

清代 冯煦
游丝弄暝,波影摇寒,伤春人在兰舟。倦枕重听,无奈梦与云流。 东风一枝正缓,算垂杨、犹学轻柔。凄咽处,带斜阳远水,脉脉悠悠。 记否瞿唐清晓,赋剑南愁句,水调应羞。荡漾如烟,添了隔浦莲讴。 谁招五湖旧隐,倚征篷、欲诉还休。人去也,恁沙边、惊起野鸥。
yóu nòng míng   yǐng yáo hán   shāng chūn rén zài lán zhōu juàn zhěn zhòng tīng   nài mèng yún liú    
dōng fēng zhī zhèng huǎn   suàn chuí yáng yóu xué qīng róu yān chù dài xié   yáng yuǎn shuǐ   yōu yōu      
fǒu táng qīng xiǎo   jiàn nán chóu   shuǐ diào yīng xiū dàng yàng yān tiān   le lián ōu    
shuí zhāo jiù yǐn   zhēng péng hái xiū rén nèn shā   biān jīng ōu