声声慢·蓝云笼晓

宋代 吴文英
蓝云笼晓,玉树悬秋,交加金钏霞枝。人起昭阳,禁寒粉粟生肌。浓香最无著处,渐冷香、风露成霏。绣茵展,怕空阶惊坠,化作萤飞。 三十六宫愁重,问谁持金锸,和月都移。掣锁西厢,清尊素手重携。秋来鬓华多少,任乌纱、醉压花低。正摇落,叹淹留、客又未归。
lán yún lóng xiǎo   shù xuán qiū   jiāo jiā jīn chuàn xiá zhī rén zhāo yáng   jìn hán fěn shēng nóng xiāng zuì zhù chù   jiàn lěng xiāng fēng chéng fēi xiù yīn zhǎn   kōng jiē jīng zhuì   huà zuò yíng fēi
sān shí liù gōng chóu zhòng   wèn shuí chí jīn chā   yuè dōu chè suǒ 西 xiāng   qīng zūn shǒu zhòng xié qiū lái bìn huá duō shǎo   rèn shā zuì huā zhèng yáo luò   tàn yān liú yòu wèi guī