聲聲慢·藍雲籠曉

宋代 吳文英
藍雲籠曉,玉樹懸秋,交加金釧霞枝。人起昭陽,禁寒粉粟生肌。濃香最無著處,漸冷香、風露成霏。繡茵展,怕空階驚墜,化作螢飛。 三十六宮愁重,問誰持金鍤,和月都移。掣鎖西廂,清尊素手重攜。秋來鬢華多少,任烏紗、醉壓花低。正搖落,嘆淹留、客又未歸。
lán yún lóng xiǎo   shù xuán qiū   jiāo jiā jīn chuàn xiá zhī rén zhāo yáng   jìn hán fěn shēng nóng xiāng zuì zhù chù   jiàn lěng xiāng fēng chéng fēi xiù yīn zhǎn   kōng jiē jīng zhuì   huà zuò yíng fēi
sān shí liù gōng chóu zhòng   wèn shuí chí jīn chā   yuè dōu chè suǒ 西 xiāng   qīng zūn shǒu zhòng xié qiū lái bìn huá duō shǎo   rèn shā zuì huā zhèng yáo luò   tàn yān liú yòu wèi guī