声声慢

宋代 王沂孙
啼螀门静,落叶阶深,秋声又入吾庐。一枕新凉,西窗晚雨疏疏。旧香旧色换却,但满川、残柳荒蒲。茂陵远,任岁华苒苒,老尽相如。 昨夜西风初起,想莼边呼棹,橘后思书。短景凄然,残歌空叩铜壶。当时送行共约,雁归时、人赋归欤。雁归也,问人归、如雁也无。
jiāng mén jìng   luò jiē shēn   qiū shēng yòu zhěn xīn liáng   西 chuāng wǎn shū shū jiù xiāng jiù huàn què   dàn mǎn chuān cán liǔ huāng mào líng yuǎn   rèn suì huá rǎn rǎn   lǎo jìn xiàng
zuó 西 fēng chū   xiǎng chún biān zhào   hòu shū duǎn jǐng rán   cán kōng kòu tóng dāng shí sòng xíng gòng yuē   yàn guī shí rén guī yàn guī   wèn rén guī yàn