聲聲慢

宋代 王沂孫
啼螿門靜,落葉階深,秋聲又入吾廬。一枕新涼,西窗晚雨疏疏。舊香舊色換卻,但滿川、殘柳荒蒲。茂陵遠,任歲華苒苒,老盡相如。 昨夜西風初起,想蓴邊呼棹,橘後思書。短景悽然,殘歌空叩銅壺。當時送行共約,雁歸時、人賦歸歟。雁歸也,問人歸、如雁也無。
jiāng mén jìng   luò jiē shēn   qiū shēng yòu zhěn xīn liáng   西 chuāng wǎn shū shū jiù xiāng jiù huàn què   dàn mǎn 滿 chuān cán liǔ huāng mào líng yuǎn   rèn suì huá rǎn rǎn   lǎo jìn xiàng
zuó 西 fēng chū   xiǎng chún biān zhào   hòu shū duǎn jǐng rán   cán kōng kòu tóng dāng shí sòng xíng gòng yuē   yàn guī shí rén guī yàn guī   wèn rén guī yàn