圣柬将寓于卫行乞食于齐有可怜之色再次韵感

宋代 黄庭坚
春风鸣布谷,天道似劝分。 持饥望路人,谁能颜色温。 笑忆枯鱼说,诙谐老漆园。 湘累不得禄,哀怨写荃荪。 千年涧谷松,惭愧雨露恩。 思为万乘器,顾掩斧凿痕。
chūn fēng míng   tiān dào shì quàn fēn
chí wàng rén   shuí néng yán wēn
xiào shuō   huī xié lǎo yuán
xiāng lèi   āi yuàn xiě quán sūn
qiān nián jiàn sōng   cán kuì ēn
wèi wàn shèng   yǎn záo hén