圣灯偈

唐代 王质
是灯非草爇,亦非以膏滋。又非似瓶贮,亦非似盘擎。 自灵府踊出,眼界现光辉。随高下岩谷,以至杳霭外。 然祈近眉睫,倏出寻丈间。亦有本无睹,启发悲悔心。 发心不须臾,所见亦如是。暂发俄即退,终亦不可得。 二人或并处,所见各一境。以至五六辈,亦复五六种。 人心如人面,是灯亦如之。譬如有目人,皆见当空月。 目有昏明异,月亦分昏明。或有目眚者,随眚作光相。 不幸无目者,元未尝有月。大智慧光明,遍满河沙界。 何独不见灯,亦复不见我。何独不见我,总不知所见。
shì dēng fēi cǎo ruò   fēi gāo yòu fēi shì píng zhù   fēi shì pán qíng
líng yǒng chū   yǎn jiè xiàn guāng huī suí gāo xià yán   zhì yǎo ǎi wài
rán jìn méi jié   shū chū xún zhàng jiān yǒu běn   bēi huǐ xīn
xīn   suǒ jiàn shì zàn é tuì 退   zhōng
èr rén huò bìng chǔ   suǒ jiàn jìng zhì liù bèi   liù zhǒng
rén xīn rén miàn   shì dēng zhī yǒu rén   jiē jiàn dāng kōng yuè
yǒu hūn míng   yuè fēn hūn míng huò yǒu shěng zhě   suí shěng zuò guāng xiāng
xìng zhě   yuán wèi cháng yǒu yuè zhì huì guāng míng   biàn mǎn shā jiè
jiàn dēng   jiàn jiàn   zǒng zhī suǒ jiàn