胜禅人游庐山

元代 释英
飘然庐岳去,破衲共枯藤。此地山林胜,令人肌骨清。 莲开千柄雪,瀑挂一条冰。五老如相见,烦君为寄声。
piāo rán yuè   gòng téng shān lín shèng lìng   rén qīng    
lián kāi qiān bǐng xuě   guà tiáo bīng lǎo xiāng jiàn fán   jūn wèi shēng