邵子携同年袁鲁望诗来乞赠尊甫守中先生之作辄嗣响焉

明代 王世贞
凌晨叩门者,翩翩一佳士。须眉映初日,清波溢其齿。 为余语若翁,少颇习名理。种瓜东陵陌,卖药吴趋里。 迨乎耳顺年,遂三丈夫子。子既饶青衿,翁乃傲黄绮。 忆昨上寿时,台使致筐篚。门有守令辙,足无公庭趾。 上客陈珠玑,错落照翁几。袁羊古遗狂,其言当不靡。 顾余亦有作,要为后期耳。早晚春花开,醉翁三荆底。
líng chén kòu mén zhě   piān piān jiā shì méi yìng chū qīng   chǐ   齿  
wèi ruò wēng   shǎo míng zhòng guā dōng líng mài   yào    
dài ěr shùn nián   suì sān zhàng zi ráo qīng jīn wēng   nǎi ào huáng    
zuó shàng shòu 寿 shí   tái shǐ 使 zhì kuāng fěi mén yǒu shǒu lìng zhé   gōng tíng zhǐ    
shàng chén zhū   cuò luò zhào wēng yuán yáng kuáng   yán dāng    
yǒu zuò   yào wèi hòu ěr zǎo wǎn chūn huā kāi zuì   wēng sān jīng