芍药宅

宋代 杨万里
何以筑花宅,笔直松树子。 何以盖花宅,雪白清江纸。 纸将碧油透,松作画栋峙。 铺纸便成瓦,瓦色水精似。 金鸦暖未焰,银竹响无水。 汗容清不泣,晴态娇非醉。 尽收香世界,关在闲天地。 风日几曾来,蜂蝶独得至。 劝春入宅莫归休,劝花住宅且小留。 昨日花开开一半,今日花飞飞数片。 留花不住春竟归,不如折插瓶中看。
zhù huā zhái   zhí sōng shù  
gài huā zhái   xuě bái qīng jiāng zhǐ  
zhǐ jiāng yóu tòu   sōng zuò huà dòng zhì  
zhǐ biàn 便 chéng   shuǐ jīng shì  
jīn nuǎn wèi yàn   yín zhú xiǎng shuǐ  
hàn róng qīng   qíng tài jiāo fēi zuì  
jǐn shōu xiāng shì jiè   guān zài xián tiān  
fēng zēng lái   fēng dié de zhì  
quàn chūn zhái guī xiū   quàn huā zhù zhái qiě xiǎo liú  
zuó huā kāi kāi bàn   jīn huā fēi fēi shù piàn  
liú huā zhù chūn jìng guī   zhé chā píng zhōng kàn