芍药诗

宋代 王禹偁
东君着意占残春,得得迟开亦有因。 曾与掖垣留故事,又来淮海伴词臣。 日烧红艳排千朵,风递清香满四邻。 更爱枝头弄金缕,异时相对掌丝纶。
dōng jūn zhuó zhàn cán chūn   de de chí kāi yǒu yīn
céng yuán liú shì   yòu lái huái hǎi bàn chén
shāo hóng yàn pái qiān duǒ   fēng qīng xiāng mǎn lín
gèng ài zhī tóu nòng jīn   shí xiāng duì zhǎng lún