芍藥詩

宋代 王禹偁
東君著意占殘春,得得遲開亦有因。 曾與掖垣留故事,又來淮海伴詞臣。 日燒紅艷排千朵,風遞清香滿四鄰。 更愛枝頭弄金縷,異時相對掌絲綸。
dōng jūn zhuó zhàn cán chūn   de de chí kāi yǒu yīn
céng yuán liú shì   yòu lái huái hǎi bàn chén
shāo hóng yàn pái qiān duǒ   fēng qīng xiāng mǎn 滿 lín
gèng ài zhī tóu nòng jīn   shí xiāng duì zhǎng lún