芍药

宋代 张嵲
青春爱谢日迟迟,正是群芳扫迹时。 浓露有情融睡脸,暄风无力困丰肌。 苦将蕊气相牵引,若对华灯不自持。 应似西江明夜火,馆娃宫里醉西施。
qīng chūn ài xiè chí chí   zhèng shì qún fāng sǎo shí  
nóng yǒu qíng róng shuì liǎn   xuān fēng kùn fēng  
jiāng ruǐ xiāng qiān yǐn   ruò duì huá dēng chí  
yīng shì 西 jiāng míng huǒ   guǎn gōng zuì 西 shī