芍藥

宋代 張嵲
青春愛謝日遲遲,正是群芳掃跡時。 濃露有情融睡臉,暄風無力困豐肌。 苦將蕊氣相牽引,若對華燈不自持。 應似西江明夜火,館娃宮裡醉西施。
qīng chūn ài xiè chí chí   zhèng shì qún fāng sǎo shí  
nóng yǒu qíng róng shuì liǎn   xuān fēng kùn fēng  
jiāng ruǐ xiāng qiān yǐn   ruò duì huá dēng chí  
yīng shì 西 jiāng míng huǒ   guǎn gōng zuì 西 shī