绍兴辛巳秋过浯溪诵简斋诗因用其韵

宋代 陈从古
浯溪一股寒流碧,耸起双峰如削壁。 两公文墨照溪津,到今草木增颜色。 想当忠愤欲吐时,尽把江山供笔力。 我来吊古不胜情,岂但登临爱泉石。 渔阳旧事忍再论,仅赖令公安反侧。 书生百感夜不眠,起读新诗转凄恻。
hán liú   sǒng shuāng fēng xuē  
liǎng gōng wén zhào jīn   dào jīn cǎo zēng yán  
xiǎng dāng zhōng fèn shí   jǐn jiāng shān gōng  
lái diào shèng qíng   dàn dēng lín ài quán shí  
yáng jiù shì rěn zài lùn   jǐn lài lìng gōng ān fǎn  
shū shēng bǎi gǎn mián   xīn shī zhuǎn