紹興辛巳秋過浯溪誦簡齋詩因用其韻

宋代 陳從古
浯溪一股寒流碧,聳起雙峰如削壁。 兩公文墨照溪津,到今草木增顏色。 想當忠憤欲吐時,盡把江山供筆力。 我來弔古不勝情,豈但登臨愛泉石。 漁陽舊事忍再論,僅賴令公安反側。 書生百感夜不眠,起讀新詩轉悽惻。
hán liú   sǒng shuāng fēng xuē  
liǎng gōng wén zhào jīn   dào jīn cǎo zēng yán  
xiǎng dāng zhōng fèn shí   jǐn jiāng shān gōng  
lái diào shèng qíng   dàn dēng lín ài quán shí  
yáng jiù shì rěn zài lùn   jǐn lài lìng gōng ān fǎn  
shū shēng bǎi gǎn mián   xīn shī zhuǎn