烧畬歌

清代 成鹫
野人赤脚走官道,踏上盐田看监灶。灶丁烧畬不煮海,万井寒烟风浩浩。 道旁老翁知是谁,手拨畬灰归去迟。相逢举手相劳问,自言生长升平时。 寒乡旧是煮盐户,出门咫尺无旷土。自从斥卤变桑田,丁男始识农与圃。 盐场作田田有租,场中无盐仍追呼。一田二税互逼迫,十年两役纷支吾。 荒年百室如悬磬,年丰谷贱为农病。县主场官交索租,孤儿寡妇罢奔命。 今冬尽室输官仓,明年枵腹春耕忙。新丝卖尽又新谷,空拳无计完秋粮。 城中富人巧生殖,九分出钱十取息。娇儿稚女相随来,薄暮得钱朝雇役。 得钱未煖便纳官,归来入室摧心肝。人生恩爱岂不重,践土食毛良独难。 田家耕田食贵米,盐户无盐啖清水。可怜半死白头翁,回首升平如梦里。 烧畬煮灰灰作盐,持盐易米堪养廉。殷勤致语道旁客,蓼虫习苦不知甜。 我闻老翁呜咽语,咄嗟涕泣零如雨。九重天高唤不闻,老翁老翁徒自苦。
rén chì jiǎo zǒu guān dào   shàng yán tián kàn jiān zào zào dīng shāo shē zhǔ hǎi wàn   jǐng hán yān fēng hào hào    
dào páng lǎo wēng zhī shì shuí   shǒu shē huī guī chí xiāng féng shǒu xiàng láo wèn   yán shēng zhǎng shēng píng shí    
hán xiāng jiù shì zhǔ yán   chū mén zhǐ chǐ kuàng cóng chì biàn sāng tián dīng   nán shǐ shí nóng    
yán chǎng zuò tián tián yǒu   chǎng zhōng yán réng zhuī tián èr shuì shí   nián liǎng fēn zhī    
huāng nián bǎi shì xuán qìng   nián fēng jiàn wèi nóng bìng xiàn zhǔ chǎng guān jiāo suǒ   ér guǎ fu bèn mìng    
jīn dōng jìn shì shū guān cāng   míng nián xiāo chūn gēng máng xīn mài jǐn yòu xīn kōng   quán wán qiū liáng    
chéng zhōng rén qiǎo shēng zhí   jiǔ fēn chū qián shí jiāo ér zhì xiāng suí lái   qián cháo    
qián wèi nuǎn biàn 便 guān   guī lái shì cuī xīn gān rén shēng ēn ài zhòng jiàn   shí máo liáng nán    
tián jiā gēng tián shí guì   yán yán dàn qīng shuǐ lián bàn bái tóu wēng huí   shǒu shēng píng mèng    
shāo shē zhǔ huī huī zuò yán   chí yán kān yǎng lián yīn qín zhì dào páng liǎo   chóng zhī tián    
wén lǎo wēng   duō jiē líng jiǔ zhòng tiān gāo huàn wén lǎo   wēng lǎo wēng