哨遍

宋代 辛弃疾
今昌父之弟成父,於所居凿池筑亭,榜以旧名。昌父为成父作诗,属余赋词,余为赋哨遍。庄周论於蚁弃知,於鱼得计,於羊弃意,其义美矣。然上文论虱吒於豕而得焚,羊肉为蚁所慕而致残,下文将并结二义,乃独置豕虱不言而遽论鱼,其义无所从起。又间於羊蚁两句之间,使羊蚁之义离不相属,何耶!其必有深意存焉,顾后人未之晓耳。或言蚁得水而死,羊得水而病,于得水而活,此最穿凿,不成义趣。余尝反复寻绎,终未能得。意世必有能读此书而了其义者。他日倘见之而问焉,姑先识余疑於此词云尔 池上主人,人适忘鱼,鱼适还忘水。洋洋乎,翠藻青萍里。想鱼兮、无便於此。尝试思,庄周正谈两事。一明豕虱一羊蚁。说蚁慕於_,於蚁弃知,又说於羊弃意。甚虱焚於豕独忘之。却骤说於鱼为得计。千古遗文,我不知言,以我非子。 子固非鱼,噫。鱼之为计子焉知。河水深且广,风涛万顷堪依。有纲罟如云,鹈鹕成阵,过而留泣计应非。其外海茫茫,下有龙伯,饥时一啖千里。更任公五十_为饵。使海上人人厌腥味。似鹍鹏、变化能几。东游入海,此计直以命为嬉。古来谬算狂图,五鼎烹死,指为平地。嗟鱼欲事远游时。请三思而行可矣。
jīn chāng zhī chéng   suǒ záo chí zhù tíng   bǎng jiù míng chāng wèi chéng zuò shī   shǔ   wèi shào biàn zhuāng zhōu lùn zhī     yáng   měi rán shàng wén lùn shī zhā shǐ ér fén   yáng ròu wèi suǒ ér zhì cán   xià wén jiāng bìng jié èr   nǎi zhì shǐ shī yán ér lùn   suǒ cóng yòu jiān yáng liǎng zhī jiān   shǐ 使 yáng zhī xiāng zhǔ     yǒu shēn cún yān   hòu rén wèi zhī xiǎo ěr huò yán shuǐ ér   yáng shuǐ ér bìng   shuǐ ér huó   zuì chuān 穿 záo   chéng cháng fǎn xún   zhōng wèi néng shì yǒu néng shū ér le zhě tǎng jiàn zhī ér wèn yān   xiān shí yún ěr
chí shàng zhǔ rén   rén shì wàng   shì hái wàng shuǐ yáng yáng   cuì zǎo qīng píng xiǎng biàn 便 cháng shì   zhuāng zhōu zhēng tán liǎng shì míng shǐ shī yáng shuō   _   _,   zhī yòu shuō yáng shén shī fén shǐ wàng zhī què zhòu shuō wèi qiān   wén   zhī yán
zi fēi   zhī wèi zi yān zhī shuǐ shēn qiě guǎng 广   fēng tāo wàn qǐng kān yǒu gāng yún   chéng zhèn   guò ér liú yīng fēi wài hǎi máng máng   xià yǒu lóng   shí dàn qiān gèng rèn gōng shí   _ wèi ěr shǐ 使 hǎi shàng rén rén yàn xīng wèi shì kūn péng biàn huà néng dōng yóu hǎi   zhí mìng wèi lái miù suàn kuáng   dǐng pēng   zhǐ wèi píng jiē shì yuǎn yóu shí qǐng sān ér xíng