哨遍

宋代 辛棄疾
今昌父之弟成父,於所居鑿池築亭,榜以舊名。昌父為成父作詩,屬余賦詞,余為賦哨遍。莊周論於蟻棄知,於魚得計,於羊棄意,其義美矣。然上文論虱吒於豕而得焚,羊肉為蟻所慕而致殘,下文將並結二義,乃獨置豕虱不言而遽論魚,其義無所從起。又間於羊蟻兩句之間,使羊蟻之義離不相屬,何耶!其必有深意存焉,顧後人未之曉耳。或言蟻得水而死,羊得水而病,於得水而活,此最穿鑿,不成義趣。余嘗反覆尋繹,終未能得。意世必有能讀此書而了其義者。他日倘見之而問焉,姑先識余疑於此詞云爾 池上主人,人適忘魚,魚適還忘水。洋洋乎,翠藻青萍里。想魚兮、無便於此。嘗試思,莊周正談兩事。一明豕虱一羊蟻。說蟻慕於_,於蟻棄知,又說於羊棄意。甚虱焚於豕獨忘之。卻驟說於魚為得計。千古遺文,我不知言,以我非子。 子固非魚,噫。魚之為計子焉知。河水深且廣,風濤萬頃堪依。有綱罟如雲,鵜鶘成陣,過而留泣計應非。其外海茫茫,下有龍伯,飢時一啖千里。更任公五十_為餌。使海上人人厭腥味。似鵾鵬、變化能幾。東遊入海,此計直以命為嬉。古來謬算狂圖,五鼎烹死,指為平地。嗟魚欲事遠遊時。請三思而行可矣。
jīn chāng zhī chéng   suǒ záo chí zhù tíng   bǎng jiù míng chāng wèi chéng zuò shī   shǔ   wèi shào biàn zhuāng zhōu lùn zhī     yáng   měi rán shàng wén lùn shī zhā shǐ ér fén   yáng ròu wèi suǒ ér zhì cán   xià wén jiāng bìng jié èr   nǎi zhì shǐ shī yán ér lùn   suǒ cóng yòu jiān yáng liǎng zhī jiān   shǐ 使 yáng zhī xiāng zhǔ     yǒu shēn cún yān   hòu rén wèi zhī xiǎo ěr huò yán shuǐ ér   yáng shuǐ ér bìng   shuǐ ér huó   zuì chuān 穿 záo   chéng cháng fǎn xún   zhōng wèi néng shì yǒu néng shū ér le zhě tǎng jiàn zhī ér wèn yān   xiān shí yún ěr
chí shàng zhǔ rén   rén shì wàng   shì hái wàng shuǐ yáng yáng   cuì zǎo qīng píng xiǎng biàn 便 cháng shì   zhuāng zhōu zhēng tán liǎng shì míng shǐ shī yáng shuō   _   _,   zhī yòu shuō yáng shén shī fén shǐ wàng zhī què zhòu shuō wèi qiān   wén   zhī yán
zi fēi   zhī wèi zi yān zhī shuǐ shēn qiě guǎng   fēng tāo wàn qǐng kān yǒu gāng yún   chéng zhèn   guò ér liú yīng fēi wài hǎi máng máng   xià yǒu lóng   shí dàn qiān gèng rèn gōng shí   _ wèi ěr shǐ 使 hǎi shàng rén rén yàn xīng wèi shì kūn péng biàn huà néng dōng yóu hǎi   zhí mìng wèi lái miù suàn kuáng   dǐng pēng   zhǐ wèi píng jiē shì yuǎn yóu shí qǐng sān ér xíng