山庄闲居

明代 唐顺之
身名幸自谢笼樊,白首为农誓不谖。 惯住山中知鹿性,数行树下识禽言。 巾车每许邻翁借,书帙闲同道士翻。 醉后渐看松月上,满村鸡犬寂无喧。
shēn míng xìng xiè lóng fán   bái shǒu wèi nóng shì xuān  
guàn zhù shān zhōng zhī 鹿 xìng   shù xíng shù xià shí qín yán  
jīn chē měi lín wēng jiè   shū zhì xián tóng dào shì fān  
zuì hòu jiàn kàn sōng yuè shàng   mǎn cūn quǎn xuān