山中雨辞

宋代 高似孙
若古兮多奇,御夏兮高明。 蹇千山兮在下,石吐泉兮泠泠。 采新果兮半熟,被疏絺兮全轻。 非老子兮孰悟,亦晋人兮予盟。 风来南兮洗琴,棋落落兮争声。 心有官兮自玉,天相知兮同醒。
ruò duō   xià gāo míng  
jiǎn qiān shān zài xià   shí quán líng líng  
cǎi xīn guǒ bàn shú   bèi shū chī quán qīng  
fēi lǎo shú   jìn rén méng  
fēng lái nán qín   luò luò zhēng shēng  
xīn yǒu guān   tiān xiàng zhī tóng xǐng