山中用放翁韵

宋代 方岳
一盂之饭一盘蔬,底用横身犯毁誉。 与世无缘空落落,登山有道但徐徐。 体中不快惟读易,老去更贫常典书。 四海谁知今夜月,梅花飘雪缟吾庐。
zhī fàn pán shū   yòng héng shēn fàn huǐ  
shì yuán kōng luò luò   dēng shān yǒu dào dàn  
zhōng kuài wéi   lǎo gèng pín cháng diǎn shū  
hǎi shéi zhī jīn yuè   méi huā piāo xuě gǎo