山中(一作朱放诗,题作山中听子规)

唐代 顾况
野人爱向山中宿,况在葛洪丹井西。 庭前有个长松树,夜半子规来上啼。
rén ài xiàng shān zhōng 宿   kuàng zài hóng dān jǐng 西
tíng qián yǒu cháng sōng shù   bàn guī lái shàng