山中吟

宋代 郭祥正
山中吟,白日长,碧霄泉暖菖蒲香。仙翁劝我采为食,登高遂觉足力强。 登高望远远思发,春风浩浩天茫茫。美人一别隔沧海,青鸟寄与双明珰。 青鸟东飞亦不返,草色绿缛云徜徉。草色几回绿,云飞无故乡。 魂迷梦断意何在,山中吟,白日长。
shān zhōng yín   bái zhǎng   xiāo quán nuǎn chāng xiāng xiān wēng quàn cǎi wèi shí dēng   gāo suì jué qiáng    
dēng gāo wàng yuǎn yuǎn   chūn fēng hào hào tiān máng máng měi rén bié cāng hǎi qīng   niǎo shuāng míng dāng    
qīng niǎo dōng fēi fǎn   cǎo 绿 yún cháng yáng cǎo huí yún 绿   fēi xiāng    
hún mèng duàn zài   shān zhōng yín   bái zhǎng