山中夜坐

唐代 李频
归家来几夜,倏忽觉秋残。月满方塘白,风依老树寒。 戏鱼重跃定,惊鸟却栖难。为有门前路,吾生不得安。
guī jiā lái   shū jué qiū cán yuè mǎn fāng táng bái   fēng lǎo shù hán
zhòng yuè dìng   jīng niǎo què nán wèi yǒu mén qián   shēng ān